Thứ Ba, 18 tháng 5, 2010

Em có thể quên anh không

Có đôi lúc những tưởng mình thật mạnh mẽ và sáng suốt lắm. Có đôi lúc kiêu hãnh vì được khen là cô bé đầy cá tình và thông minh... Có đôi lúc tự tin rằng, mình đã làm được, mình không cần, mình đã... quên.
Thế sao, mấy hôm nay trời buồn đến thế, lòng buồn đến thế? Sau những bộn bề cuộc sống, sau những đùa vui bạn bè, em trở lại, là chính em, và bỗng hoang mang sợ hãi trong thế giới của em.
Nhớ, có cái nhớ gọi là quay quắt không ngăn nổi. Có giọt nước mắt tự lăn tròn trên má bướng bỉnh. Còn đây, yêu anh đến xót lòng. Còn đây, những kỉ niệm những âm thanh, còn đây hơi thở anh cứ mãi ghìm chặt và ám ảnh em. Còn đây, nỗi cô đơn sâu thẳm và lạnh lẽo trong tâm hồn. Còn đây một tình yêu...một nỗi đau.
Em, đã cố nén tất cả, đã tha thứ cho anh lỗi lầm, đã bắt lý trí đưa anh về vị trí của một người bạn, sống tốt với nhau... như cái thời xa xưa ấy. Em làm được, làm được trên phương diện của một con người, trên phương diện của một cô bạn quen anh từ xa xưa,... nhưng thật khó quá khi tình yêu làm sao chết đi, làm sao hết đi, ... là con gái, em chưa thể, anh à.
Em xin lỗi, xin lỗi vì một phút giây nào đó em vô tình quên giao ước, xin lỗi vì em đã vô tình hình vọng...
Quên, nếu thật sự là quên, chắc sẽ lâu lắm, sẽ khó lắm,... nhưng phải làm được...
Mãnh mẽ lên, cố gắng lên, Nhỏ ơi, Cố lên, cố lên.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét